Hà Giang Có Gì Đẹp? Hà Giang Luôn Đẹp Quanh Năm

Cập nhật thông tin chi tiết về Hà Giang Có Gì Đẹp? Hà Giang Luôn Đẹp Quanh Năm mới nhất ngày 01/12/2020 trên website Samthienha.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 594 lượt xem.

Có người đến Hà Giang vì mải mê với những nụ tam giác mạch, hay hay để trả lời câu hỏi hiển nhiên “Hà Giang có gì đẹp” bằng cách đi qua những điểm du lịch Hà Giang, mà nổi bật nhất là cột cờ Lũng Cú, điểm cực Bắc của Tổ Quốc. Nhưng cũng không ít người đến với Hà Giang vì mê mải với những cung đường uốn lượn theo rặng núi cao chót vót. Hà Giang luôn đẹp, không chỉ bởi những mùa hoa mà cả bốn mùa trong năm.

Hè vừa đến cũng là lúc mình cùng cô bạn thực hiện kế hoạch đã ấp ủ từ lâu, đó là trở lại thăm Hà Giang. Đã từng đến đây một lần nên bọn mình cũng có đôi chút kinh nghiệm về phương tiện di chuyển, đường đi,… nhưng lần này cô bạn bảo rằng muốn có một chuyến đi đặc biệt hơn, muốn nhiều hơn những trải nghiệm thú vị, thế là bọn mình đã có một quyết định cực kì táo bạo là “phượt” xe máy từ Huế đi Hà Giang.

Thường thì những ngày đầu tháng 7 ở Hà Giang sẽ là những buổi sáng với mặt trời chói chang và những cơn mưa giông bất chợt vào buổi chiều. Riêng với hôm đó, Hà Giang trời âm u, chẳng thấy mặt trời đâu, thay vào đó là từng đợt mây tràn xuống các con đường làm cho bọn mình cứ ngỡ như lạc vào xứ sở thần tiên.

Không cần nói cũng biết cảm xúc của hai đứa háo hức như thế nào. Liên tục hò hét trên suốt chặng đường mỗi khi đổ đèo hay băng qua những làn mây lạnh tê tái trên những ngọn núi cao chót vót. Đây cũng có lẽ là điều may mắn, vì lần trước bọn mình đã được trải nghiệm một Hà Giang với đầy nắng, nên lần này khi nhìn thấy mảnh đất này khoác lên mình màu áo khác, cảm giác vừa gần gũi cũng vừa có gì đó xa lạ, mới mẻ.

Đang là tháng 7, Hà Giang không có các loài hoa đặc trưng như hoa tam giác mạch hay hoa đào hoa mận nên không có nhiều du khách đến với nơi đây, nhưng đối với riêng mình, cô bạn đồng hành của mình và có lẽ là nhiều người khác nữa thì điểm đặc biệt và thu hút nhất của Hà Giang, câu trả lời đầu tiên cho câu hỏi “Hà Giang có gì đẹp?” chính là những cung đường đèo đẹp đến nao lòng.

Cô bạn của mình thì cực kì thích mạo hiểm và có phần năng động, và những cung đường đèo nơi đây thì quá ư là hợp “khẩu vị” có phần khác lạ đối với một cô gái Huế điển hình. Liên tục tranh giành quyền được cầm lái để có thể tự mình chinh phục những cung đường mà những phượt thủ vẫn hằng ao ước được đặt chân đến.

Dừng chân tại đoạn đèo nổi tiếng nhất của Hà Giang, chín khoanh, bọn mình lại phải trầm trồ vì cảnh tượng nơi đây thực sự hùng vĩ. Những con dốc ngoằn ngoèo uốn lượn nối đuôi nhau tạo nên một cung đường có phần nguy hiểm nhưng không kém phần độc đáo. Từ đây nhìn ra xa có thể thấy trời và đất như đang hòa quyện vào nhau tạo nên khung cảnh mà chỉ có những người đến đây, trực tiếp nhìn thấy thì mới có thể cảm nhận được sự hùng vĩ này.

Phó Bảng là một thị trấn nhỏ thuộc huyện Đồng Văn, đơn giản và bình yên đến lạ. Con đường vào Phó Bảng cứ vòng vèo mãi từ dãy núi này sang dãy núi khác, mưa cứ rơi rả rích trên những thung lũng thăm thẳm không một bóng người cho mãi đến khi bất ngờ Phó Bảng hiện ra. Bọn mình đến Phó Bảng vào một ngày mưa, cứ tưởng đó là chuyện không may, nhưng hóa ra lại không phải, Phó Bảng trong cơn mưa đẹp vô cùng.

Thị trấn này hầu như chưa có dấu vết du lịch nhiều, nơi đây khiến bọn mình dao động bởi những căn nhà trình tường đỏ phai mờ theo năm tháng, những dãy câu đối đỏ, hay những giàn gác củi ngay trước ngõ. Đường phố mờ đi vì cơn mưa, thỉnh thoảng bọn mình chỉ bắt gặp vài ba cô chú bán buôn lướt qua vội vã hay những đứa trẻ cùng nhau nô đùa dưới mưa. Thật an yên!

Rời Phó Bảng, bọn mình tiếp tục hành trình khám phá mảnh đất diệu kì Hà Giang. Trải qua hơn 100 km đường đèo với những đoạn cua tay áo gấp đến chóng mặt giữa một bên là vực sâu và một bên là từng lớp núi đá tai mèo, khung cảnh hoang sơ và hùng vĩ của Cao nguyên đá Đồng Văn hiện ra trong mờ mịt khói mây khiến bọn mình thực sự thẫn thờ, dù đây là lần thứ hai.

Lần đầu tiên bọn mình đến đây là một ngày nắng, nên ngay dưới chân cao nguyên đá có một hàng nướng nhỏ của các cô dân tộc, vài người dừng chân ghé lại thưởng thức một củ khoai lang nướng hay một xiên thịt, ấm áp vô cùng.

Có lẽ vì bọn mình là người Huế nên các khu nhà của các vị vua xưa như thế này không quá xa lạ với bọn mình, tuy nhiên nơi đây vẫn có những nét cổ kính riêng với kiểu xây dựng độc đáo và để lại cho bọn mình những cảm giác rất khác lạ. Ngay trước dinh thự có một vài gian hàng bán các đặc sản của vùng núi Tây Bắc, nếu đến vào buổi sáng, bạn có thể bắt gặp buổi họp chợ tuy đơn giản nhưng lại tấp nập vô cùng.

Người ta đến Lũng Cú để được tận cái cảm giác đứng trên mảnh đất cực của tổ quốc yêu thương và lắng nghe những câu chuyện về cột cờ nơi đây để mang theo những tự hào trong trái tim ấm nắng.

…Cực Bắc ơi, lần đầu tôi đến

Ba lô trên vai hăm hở

Đôi giày vải vẹt mòn

Ngước nhìn lên

Nghẹn ngào Lũng Cú!…

Cột cờ Lũng Cú chỉ cách điểm cực bắc của tổ quốc chừng 2 km thôi nhưng nơi đây vẫn luôn được xem là biểu tượng của chủ quyền quốc gia, biểu tượng cho điểm cực Bắc của Tổ Quốc. Đường lên Lũng Cú cũng có đôi chút khó khăn với những con đường quanh co và vực sâu, đặc biệt là trong những ngày mưa, một vài điểm đã bị sạt lỡ. Nhưng khi đến đây bọn mình thật sự đã rất tự hào, từ trước đến nay bọn mình chưa từng nghĩ sẽ được đặt chân đến một nơi xa như thế này.

Bọn mình tiếp tục cuộc hành trình với việc chinh phục đèo Mã Pì Lèng, được mệnh danh là vua đèo của Việt Nam. Đèo Mã Pì Lèng nổi tiếng là đèo quanh co, lắt léo, uốn lượn theo sườn núi, một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm. Nhưng không vì thế mà bọn mình nản tay lái mà ngược lại còn phấn khích hơn.

Cũng cần phải nói rằng những con đường trên đèo này thực sự nguy hiểm, đường trơn và dốc nên chúng mình cứ luôn phải nhắc nhau chỉ được chạy tối đa 10 km/h mà thôi. Có những lúc mây sà xuống chắn hoàn toàn tầm nhìn làm bọn mình chỉ dám nhích xe từng chút một, vừa đi vừa run rẩy, không dám nói, không dám thở vì sợ rằng chỉ cần thở thôi cũng đi làm nghiêng xe, thật đấy. Những lúc như vậy chỉ biết tự động viên nhau cố lên, nghĩ tới những cảnh đẹp tựa cõi mơ phía trước.

Và thật sự khi màn sương bắt đầu tan dần cũng là lúc cõi mơ xuất hiện. Phía sau những làn sương mờ là con đường Hạnh Phúc huyền thoại. Đúng với cái tên của nó, chúng mình thực sự hạnh phúc với những gì đang hiện ra trước mắt. Vượt qua những con dốc, ngắm những phiến đá tai mèo nhọn hoắt, hiểm trở với đủ những hình dáng kì dị, bọn mình đặt chân lên đỉnh Mã Pì Lèng, đó cũng là lúc mà bọn mình được chứng kiến không gian bao la hùng vĩ của đất trời.

Không gì lột tả được hết sự trùng điệp ngàn tầng ngàn lớp của núi, sự bồng bềnh huyền ảo của mây luồn qua các thung lũng, cái vực sâu hun hút và dòng sông Nho Quế xanh ngắt uốn lượn dưới chân. Tất cả tạo nên con đèo độc nhất vô nhị Mã Pì Lèng.

Mình dành một phần nhỏ để nói về homestay xinh xắn mà bọn mình đã may mắn được ở khi ghé đến thị trấn Mèo Vạc. Đây là homestay theo kiểu nhà sàn của người dân tộc, vì nằm trên dốc cao nên từ ban công Lô Lô, bạn có thể thỏa sức ngắm mây, ngắm núi, và cả những cánh đồng bao la bát ngát bên dưới. Có một lưu ý nhỏ là Lô Lô chỉ có phòng dorm, và giá là 115.000 VND / người nhen.

Lô Lô thực sự là một nơi rất ấm cúng, lí tưởng để dừng chân và ngẫm về những điều thần kì đã trải qua sau một hành trình dài tại mảnh đất thần tiên này.

Tác giả: Trần Thành Long *Bài viết tham gia chương trình Traveloka Golocal

Bạn đang xem bài viết Hà Giang Có Gì Đẹp? Hà Giang Luôn Đẹp Quanh Năm trên website Samthienha.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!