Xem Nhiều 11/2022 #️ Ký Sự Trường Sa (Tập 7) / 2023 # Top 17 Trend | Samthienha.com

Xem Nhiều 11/2022 # Ký Sự Trường Sa (Tập 7) / 2023 # Top 17 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Ký Sự Trường Sa (Tập 7) / 2023 mới nhất trên website Samthienha.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

07:35

Giới thiệu Văn bản mới, chính sách mới

Luật bảo vệ môi trường

07:40

Dân ca

Lời then nhớ Bác

08:00

Truyền hình trực tiếp

Khai mạc Kỳ họp thứ hai HĐND tỉnh khóa XVII, nhiệm kỳ 2021 – 2026

12:20

Thiếu nhi

Kể truyện Vịt con xấu xí

12:35

Cao Bằng Non nước ngàn năm

Núi Phja Tọoc – Nơi in Báo Lao động

12:45

Phụ nữ & Cuộc sống

Phụ nữ Cao Bằng với phong trào thi đua lao động, sáng tạo trong phát triển kinh tế.

13:00

Phim truyện Việt Nam

Sứ mạng song sinh – Tập 2

13:45

Truyền hình dân tộc

Truyền hình tiếng Mông

14:15

Biến đổi khí hậu

6 độ thay đổi thế giới – Phần 1

14:45

Ca nhạc

Lòng mẹ

15:15

Phim tài liệu nước ngoài

Di chuyển những ngôi nhà lâu đời

16:15

Ký sự

Ký sự Côn Đảo – Tập 9

16:30

Giới thiệu Văn bản mới, chính sách mới

Luật Bảo vệ môi trường

16:35

Phim tài liệu

Lặng lẽ một tấm lòng

17:05

Cẩm nang nội trợ

Chả giò sầu riêng

17:35

Khoa học công nghệ

Nghiên cứu, ứng dụng và sản xuất  các  giống nấm thương phẩm trên địa bàn tỉnh Cao Bằng

17:45

Du lịch Non Nước Cao Bằng

Thăm ngôi làng của những người đàn ông đan nón

17:55

Giao thông 24/7

Hỏi đáp giao thông Xử lý vi phạm hành chính về TTATGT đối với người chưa thành niên

18:00

Thiếu nhi

Cô bé tí hon

18:10

Phim truyện nước ngoài

Người mẹ không tên – Tập 18

20:25

Xây dựng Đảng

Lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện tốt công tác chăm lo cho người có công với cách mạng

20:40

Vì chủ quyền an ninh biên giới

Nghĩa tình tháng 7 nơi biên giới

20:55

Bảo hiểm xã hội

Tiểu phẩm tuyên truyền về nội dung chế độ BHXH một lần

21:10

Thắp sáng niềm tin

Xót thương 3 đứa trẻ có mẹ bị điện giật

21:20

Mỗi tuần một chuyện

Khóa học kỹ năng sinh tồn đầu tiên tại Cao Bằng

21:35

Phim truyện

Sứ mạng song sinh – Tập 3

22:20

Ca nhạc

Mơ quê

Ký Sự Du Lịch Cuba / 2023

Chúng ta cùng tìm hiểu về việc mua sắm ở Cuba.

 *Bài viết nằm trong series khám phá Cuba của bạn Lương Minh Ngọc. Trip14 xin phép được chia sẻ với các bạn.

Cách mà Cuba đang tạo ra cái đẹp của họ rất đặc biệt. Đặc biệt bởi Cuba là 1 đất nước bị cấm vận. Nhưng đối với khách du lịch, không ai nhìn thấy ở đây có 1 chút nào điêu tàn hay khó khăn mà các nước đang bị cấm vận thường có. Họ tạo ra cho khách du lịch một cảm giác an toàn để thư giãn, một bầu không khí trong lành để thấy dễ thở, một không gian thú vị đủ để muốn khám phá từ lúc đến cho đến lúc về.

Nói Cuba an toàn vì khi đến Cuba bạn không phải lo về trộm cắp hay cướp giật. Bạn dc vô tư đi chơi từ đêm cho đến 6g sáng, hoặc nằm dài trên biển thư giãn mà ko phải mắt nhắm mắt mở để trông đồ. Đến Cuba, bạn sẽ thấy thoải mái và dễ chịu vì đường phố lúc nào cũng sạch bong và cây xanh thì ở khắp nơi.

Đường phố Cuba Pháo đài cổ Cuba

Cuba thú vị còn ở chỗ đó là mua nhiều cũng không bán, cái gì cũng hạn mức, và cũng không dễ mà mua được. Đang quen ở Việt Nam, mua bán gì thậm chí chỉ cần ngồi 1 chỗ ,có người mang đến tận nơi thì ở Cuba ngược lại mua gì ở đây cũng khó khăn. Đến thậm chí, mấy món đặc sản của nhà làm được mà khách nước ngoài ai cũng muốn mua như: xì gà, Thuốc nọc bọ cạp vidatox, Thuốc mỡ máu, Tảo spirulina, Kem nhau thai cừu thì có tiền đến Cuba cũng chẳng dễ mà mua được.

Xì gà, món mà của nhà họ trồng được, làm được từ A đến Z. Ấy vậy mà muốn mua thì họ cho mua, nhưng muốn mang về thì họ cho mang ví dụ theo kiểu cho thưởng thức chứ không cho nghiện. Mỗi người họ cho mang 2 hộp ra khỏi nước họ, làm cho ông chồng mua lấy mua để đến nỗi sắp lên máy bay rồi còn bị réo tên gọi lại. Xì gà ở đây họ bán ở cửa hàng và các khách sạn lớn. Mình được dẫn xuống mua ở hầm xì gà trong khách sạn Nacional – khách sạn nổi tiếng và lâu đời bậc nhất ở Havana. Nếu như hum đi tham quan nhà máy xì gà, xem các anh công nhân cuốn từng điếu xì gà bằng tay, thì xuống hầm xì gà dc xem kho bảo quản xì gà của họ. Nhưng có 1 vấn nạn là vào nhà máy xì gà thì được công nhân gạ mua hàng tuồn, còn vào cửa hàng thì được biết những loại xì gà như Siglo VI hay Behike thì phải làm việc riêng với nhân viên thì mới mua được.

Bên trong cửa hàng bán xì gà

Xì gà thì là vậy. Nhưng mua Vidatox ở Cuba nhiều khi còn vất vả hơn là Hà Nội. Vidatox có 2 loại : loại màu nâu dành cho xuất khẩu ( thậm chí có luôn cả hướng dẫn sử dụng bằng tiếng Việt) – loại này dễ mua nhưng giá đắt nên không bàn tới. Loại màu xanh dành cho thị trường nội địa. Chỉ bán cho người dân Cuba và mỗi người chỉ được mua 3 lọ. Vì thế, để mà mua và mang loại này ra khỏi Cuba cũng chẳng dễ dàng gì.

Tiếp theo là thuốc mỡ máu ở Cuba. Từ lúc ở nhà đã được nghe mọi người nói thuốc điều trị mỡ máu của Cuba rất tốt nên quyết mua bằng được. Đây là thuốc điều trị không phải thực phẩm chức năng nên dân du lịch ra hiệu thuốc mua thì chả ai bán cho. Họ bán cho người dân họ mua thì rất rẻ, có 10 peso 1 vỉ / 10 viên ( 27 peso mới là 1$). Nhưng khi đến tay mình mua ngay trên đất Cuba thì giá đã tăng đến cả hơn 10 lần. Dù vậy vẫn phải cố vác được 1 ít về cho bố mẹ cô chú họ hàng dùng thử vì ở Việt Nam bệnh mỡ máu là bệnh cực kì phổ biến.

Cuối cùng là tảo Spirulina và kem nhau thai cũng là thứ có trong list nên mua khi đến Cuba. Công dụng của tảo spirulina tốt như thế nào thì hầu hết ai cũng biết mà Cuba là đất nước bao quanh là biển nên Tảo bao giờ cũng là mặt hàng hot ở các hiệu thuốc. Để mua được 20 lọ tảo cho bố mẹ dùng thì mình phải nhờ người mua ở tỉnh khác chứ ở Havana không có hàng.

Cuối cùng là kem nhau thai. Đây cũng là món mình được dặn mua khi đến Cuba. Mình rất thắc mắc, nếu như ở nước khác, mấy loại mỹ phẩm được ưa chuộng sẽ được bày bán khắp nơi, thậm chí bày đầy ở sân bay. Thế nhưng, sân bay ở đây chả có gì ngoài mấy cái áo phông in hình các biểu tượng ở Cuba. Muốn đi mua kem này thì cũng phải dò tìm khắp nơi. Cuối cùng, chỉ duy nhất trong khách sạn Nacional là có bán.

Bài viết trong series:

Ký sự du lịch Cuba – Phần 1: Đường phố Cuba

Nguồn: Luong Minh Ngoc

Ký Sự Du Lịch: Nam Tây Nguyên / 2023

Ký Sự Du Lịch: Nam Tây Nguyên – Mùa Xanh Lá

du lịch Tây Nguyên may mắn được thiên nhiên ưu đãi đến mức tạo ra bạt ngàn rừng nhưng không quên xen vào những trảng cỏ như là nơi “thư giãn” của muôn loài.

5 Đường Đèo Tây Nguyên Mà Dân Phượt Không Nên Bỏ Lỡ

chương trình may mắn được thiên nhiên ưu đãi đến mức tạo ra bạt ngàn rừng nhưng không quên xen vào những trảng cỏ như là nơi “thư giãn” của muôn loài.

1. Sử chở tôi trên chiếc Honda PCX 125 mới mua vài hôm, như cách nói của Sử là tiện thể chạy roda. Tôi thì quá áy náy, vì chiếc xe có giá đến 50 triệu đồng mà chạy roda băng qua những đường lô cao su trơn trượt, nhão nhoét thì khác nào “phá xe”. Nhưng Sử an ủi, không sao, một đời ta nhiều đời hắn. Cùng lắm là xe giảm độ bền, cũng là cơ hội để mua xe khác.

Bên hồ Bom Be.

Tôi biết Sử không nói chơi, vì hai ngày qua, tình cờ được sống với bà con vùng Nam Tây Nguyên này, thấy kinh tế nhà nào cũng khá giả, thu nhập một năm năm bảy trăm triệu đồng là bình thường. Vợ chồng Sử có trên chục hecta cà phê, điều, cũng chỉ là mức trung bình của dân ở đây.

Vừa tìm cách băng qua một đường lô bùn ngập vành xe, Sử vừa nói: “Chút nữa có xe tải chở mủ cao su lui tới thì chiếc PCX 125 này không chạy được. Đất đỏ gặp mưa vừa trơn vừa bám dính. Dân tụi em đi rẫy đều dùng xe Honda 50, 67 cũ mèm, đôn dên, xoáy nòng, chỉnh gió, chỉnh lửa, lột trần chỉ còn khung và máy rồi quấn xích, kích chặt cả hai vành mới trị được loại đất này. Mười tám năm nay em không đến Bù Lạch và rừng già từ lúc ấy dần thành rừng cao su nên có thể lạc đường…”.

Hơn 10km băng qua rừng cao su, lâu lâu xen kẽ những vạt rừng tự nhiên còn sót lại (hay chưa bị “làm trắng” vì chính quyền đang kiểm soát chặt), quẹo phải, rẽ trái không biết mấy lần, trước mắt là trảng cỏ nối tiếp trảng cỏ – đích đến của chúng tôi. Quả là Sử “định hướng” rất giỏi nên không bị lạc như anh “cảnh báo”!

Thiên nhiên chu đáo đến mức tạo ra bạt ngàn rừng nhưng không quên xen vào những trảng cỏ như là nơi “thư giãn” của muôn loài, ở nơi này, ở Đông Nam Bộ hay suốt dãy Trường Sơn đều thế. Nhưng trảng cỏ Bù Lạch khác với rất nhiều trảng cỏ tôi đã từng biết trong chiến tranh là cỏ quá thấp, chỉ có cỏ kim đan xen cỏ chỉ mọc là là mặt đất và thi thoảng mới có vài bụi mua cằn cỗi cho những cánh hoa tím rịm.

Trảng cỏ Bù Lạch.

Nghe nói đã có lúc lâm nghiệp trồng cây từ rừng bản địa ở trảng cỏ này, chăm sóc rất cẩn thận nhưng chúng không sống được. Có một khác biệt nữa, rất độc đáo, là Bù Lạch có đến 20 trảng cỏ tổng diện tích 500ha, có trảng rộng đến 10ha, tất cả phẳng phiu như sân bóng đá, nối nhau bằng những cánh rừng.

Rừng xanh và trảng cỏ hàng ngàn năm nay “đất ai nấy ở”, không xâm lấn nhau mà nếu muốn cũng không thể xâm lấn! Các già làng nơi đây giải thích rằng, dưới các trảng cỏ có một vị thần canh giữ không cho rừng lấn sang để chúng mãi mãi là tấm thảm xanh của trời trải ra cho các tiên nữ xuống đùa vui vào những đêm trăng rồi khỏa mình dưới làn nước trong veo của hồ Bom Be, hưởng chút trần tục trần gian…

Bù Lạch (bù là buôn, Lạch là tên riêng, tức buôn Lạch – tiếng S’Tiêng) đã trở thành khu du lịch từ nhiều năm trước ở huyện Bù Đăng, cũng có đơn vị chủ quản, công ty tư nhân thực hiện nhưng chỉ thu hút được nam thanh nữ tú, những gia đình trẻ quanh Đồng Xoài, Bù Đăng, Bù Đốp trong những ngày lễ, Tết, lâu lâu có dân phượt từ Thủ Dầu Một, Biên Hòa, Sài Gòn lên cắm trại.

Và như đã có từ bao đời, mỗi năm một lần, người S’Tiêng sống quanh những trảng cỏ này tổ chức lễ hội đâm trâu, lễ hội đâm cá ở hồ Bom Be vào tháng Ba. Thời gian còn lại là vắng lặng.

Không thể bỏ phí mãi một tài nguyên du lịch như Bù Lạch, tháng 6 vừa qua, tỉnh Bình Phước đã công bố dự án Khu phim trường kết hợp khu du lịch sinh thái Trảng cỏ Bù Lạch diện tích 405ha, gồm Khu A (268ha) dành cho phim trường và du lịch sinh thái rừng tự nhiên, du lịch dã ngoại, ăn uống, nghỉ dưỡng ven hồ Bom Be.

Khu B (59ha) là khu văn hóa làng nghề các dân tộc thiểu số trên địa bàn. Khu Thác Voi (12ha) kết hợp du lịch sinh thái, du lịch về nguồn, khám phá cuộc sống của đồng bào S’Tiêng, M’Nông và Châu Mạ.

Trở về, Sử chở tôi ngược con đường duy nhất từ ngã ba Minh Hưng rẽ vào Bù Lạch, bên phải quốc lộ 14 nối Bình Dương với Tây Nguyên, chừng 20km, chật hẹp, toàn ổ voi, uốn lượn dốc đèo giữa lớp lớp vườn cà phê và điều. Dù Dự án đã bắt đầu thực hiện tại Khu A nhưng tôi không mấy tin sẽ thu hút được khách du lịch nếu con đường này không được nâng cấp, mở rộng.

2. Đọc cái tựa đề phóng sự này có người sẽ nghĩ nơi đâycó những mùa “không xanh lá”. Thưa rằng, đúng vậy. Đó là tình trạng vùng này mấy chục năm trở lại đây. Khi rừng mảnh đất nàychưa bị “làm cỏ”, “tháng Ba (đã là) mùa suối rừng sôi sục”, “Tháng Ba sớm sớm mẹ ra rừng theo dấu chân rùa đi tìm nấm mối” (lời bài hát Tháng Ba Tây Nguyên, của Văn Thắng và Thân Như Thơ, sáng tác giữa những năm 1960).

Người nhập cư khá giả ở Nam Tây Nguyên thư giãn trên quê hương thứ hai.

“Suối rừng sôi” và “mẹ ra rừng tìm nấm mối” thì chỉ có trong mùa mưa và rừng thì không bao giờ thôi xanh. Bây giờ đến cuối tháng Sáu, có năm tháng Bảy, tháng Tám, nơi nàyvẫn nắng bụi, dân trồng cà phê, tiêu, điều,… đào giếng sâu hàng trăm mét chưa chắc tìm được nước tưới.

Trên 40.000km2 rừng không còn, theo dự báo của nhiều nhà khoa học, không lâu nữa nơi đâysẽ biến thành sa mạc một phần do trái đất nóng lên, phần quan trọng là do không giữ được nước trong mùa mưa, mà cao nguyên này có độ cao trung bình 800m so với mực nước biển, lại nghiêng về phía Đông.

Nhà văn Nguyên Ngọc là người gắn bó máu thịt với vùng này suốt hai cuộc chiến tranh giữ nước, đã từng thốt lên: “Những giới hạn quan trọng đến mức sinh tử ở đây đã bị vượt qua: phá sạch rừng, đảo lộn dữ dội cơ cấu dân cư, hủy hoại tất cả các dòng sông lớn, hút cạn nước ngầm, phá vỡ các làng,… để cuối cùng phá nát văn hóa.

Người nhập cư khá giả ở Nam mảnh đất nàythư giãn trên quê hương thứ hai

Ở nơi vốn là một vùng văn hóa vào loại độc đáo và đặc sắc nhất nước, nay chỉ còn văn hóa Tây Nguyên dỏm. Hầu như không còn có thể quay trở lại, và đang thật sự không có đường ra. Nhiều lần tôi tự hỏi: Vì sao? Có ai đến Tây Nguyên để học? Học sự hiền minh bất tận của rừng, và của những dân tộc từng biết cách sống với rừng, nghĩa là với tự nhiên, hàng nhiều ngàn năm nay. Một bài học có thể cho cả nhân loại và nền văn minh đang lúng túng ngày nay”. (Nguyên Ngọc và Thomas J. Vallely: “Giáo dục – Giá trị vĩnh cửu của hoà bình”. Minh Nguyễn phỏng vấn).

Đọc Nguyên Ngọc, tôi lại nghĩ đến các tổ chức kinh tế quốc doanh, cụ thể là những liên hiệp nông lâm trường bao chiếm gần hết đất đai Tây Nguyên. Như ở Đắk Lắk, đến năm 1985, ba xí nghiệp liên hiệp nông lâm quản lý 90% đất đai toàn tỉnh. Ở Gia Lai và Kon Tum con số đó là 60%.

Tính chung, đến năm 1985, quốc doanh đã quản lý 70% diện tích toàn Tây Nguyên. Sau năm 1993, dù có sự chuyển đổi cơ chế quản lý, nhưng con số này cũng chỉ giảm được 26%. Chính các tổ chức quốc doanh này chủ yếu “làm sạch” rừng Tây Nguyên, phá vỡ toàn bộ quy hoạch đất đai của một địa bàn chiến lược quan trọng nhất nước.

Và tôi không thể không nghĩ đến Sử và đại gia đình của anh. Vốn là dân di cư theo kế hoạch, từ Hải Dương, mấy mẹ con anh định cư ở Nam nơi nàycách nay 22 năm, lúc anh mới qua tuổi thiếu niên. Từ “bến đỗ” của mấy mẹ con anh, bà con xa gần cùng tìm đến, tạo nên một quần thể dân cư mới giữa rừng để phá rừng làm rẫy và nhờ đất đỏ bazan mà làm giàu khá nhanh.

Một thôn, rồi một xã được lập nên, nghe cái tên đã là rất mới: Tân Sơn, nhưng chỉ có vườn cà phê, điều, tiêu, cao su là mới, còn rừng thì biến mất.

Lúc gia đình Sử mới đến (1993), dân nơi đây(số tròn) đã tăng lên 2.380.000 người (từ 1.220.000 người năm 1976, chủ yếu là người dân tộc thiểu số bản địa) với 35 dân tộc (năm 1976 là 18 dân tộc), bây giờ vùng này đã có trên 5,5 triệu người với gần đủ mặt các dân tộc của Việt Nam, mà đa số là người Kinh, người bản địa như Êđê, Bahnar, Jarai, M’Nông, S’Tiêng… đang trở thành thiểu số trên chính quê hương của họ.

Sử tâm sự: “Tụi em phá rừng là dựa theo các lâm trường, nông trường quốc doanh. Cả trăm mẫu rẫy của thân tộc em ở Tân Sơn một phần là mua lại của nông trường khi người ta làm ăn thất bại, gần như giải thể, chỉ còn bộ khung mấy ông cán bộ giàu sụ nhờ bán gỗ khai thác lậu, và mua lại của người HMông, người Tày, Nùng di dân tự do. Em cũng không biết tại sao huyện Bù Đăng còn lại gần ngàn hecta rừng, nhiều nhất là ở Bù Lạch. Nhưng mà mỗi nơi mỗi khoảnh, không biết rồi đây có giữ được không, vì chỉ cần sơ sẩy chút xíu là trong một vài ngày, rừng sẽ thành rẫy!”.

Năm nay, tháng Bảy mảnh đất nàymới mưa nặng hạt, mới tạo nên mùa xanh lá. Suối thì càng sôi sục bào mòn đất đỏ bazan đổ ra biển, nhưng không bao giờ còn cảnh “sớm sớm mẹ ra rừng theo dấu chân rùa đi tìm nấm mối”. Bởi đúng như sự thảng thốt của nhà văn rất đáng kính Nguyên Ngọc: Tây Nguyên bị phá sạch rừng, hủy hoại tất cả các dòng sông lớn, hút cạn nước ngầm…

Theo Zing News

Ký Sự Du Lịch Cuba (St: Đạt) / 2023

Sau chuyến bay đêm từ San Francisco, chúng tôi đến Miami, Florida lúc 5 giờ 30 sáng.

Tại đây, trưởng đoàn đưa vi-sa nhập cảnh cùng vé khứ hồi Miami-Havana và dặn đi dặn lại là cẩn thận giữ hộ chiếu chung với những giấy tờ này, nếu mất sẽ rất rắc rối để rời Cuba vì hai nước không có quan hệ, muốn liên lạc với đại diện ngoại giao Mỹ phải qua sứ quán Thụy Điển.

Công dân Việt Nam, nước anh em xã hội chủ nghĩa, hay công dân Canada, Anh quốc, Pháp quốc, Nhật Bản có thể dễ dàng du lịch Cuba, đất nước nổi tiếng với xì-gà và rượu rum. Nhưng công dân Mỹ thì không được. Từ nửa thế kỷ qua Hoa Kỳ cắt đứt quan hệ và có chính sách cấm vận Cuba nên là điều khó khăn cho người Mỹ muốn qua thăm đất nước sát ngay cửa ngõ, chỉ cách Florida chưa đến 100 dặm. Muốn đi Cuba, công dân Mỹ phải có giấy phép từ Bộ Ngân khố. Hai tháng trước, ca sĩ Beyoncé và chồng qua Cuba để kỷ niệm 5 năm ngày cưới. Họ đi chơi phố cổ Havana, phóng viên thấy và đưa tin về Mỹ làm ồn ào dư luận. Vài dân cử Quốc hội từ bang Florida với quan điểm chống Fidel Castro đã đặt vấn đề cô ca sĩ đến Cuba có vi phạm luật cấm vận hay không. Những điều tra cho thấy cô không phạm luật Hoa Kỳ vì Beyoncé đến Havana trong một chương trình trao đổi giáo dục. Chính sách hiện nay là nếu ai sang Cuba không xin phép giới chức trách Mỹ, khi trở về có thể bị xử phạt tài chính hay tù. Chuyến đi của chúng tôi có mục đích học ngôn ngữ và văn hoá, nằm trong giáo trình của Berkeley City College. Tất cả 30 người, đa số từ miền bắc California, gồm bác sĩ, y tá, giáo viên, kỹ sư, một số sinh viên. Chuyến đi vừa để học hỏi, vừa làm từ thiện. Trước khi nhận vi-sa, mỗi người phải ký vài giấy tờ như bảo hiểm y tế, giấy chứng nhận cho phép đi Cuba.

Tại quầy lấy thẻ lên tầu, hầu hết chúng tôi chỉ có va-li xách tay và một túi nhỏ đeo bên mình nên không phải gửi hành lý. Cùng xếp hàng có nhiều người Cuba về thăm quê hương, tôi nghe họ nói tiếng Tây Ban Nha, và ai cũng gửi những kiện hành lý. Như nhiều người Việt, người Mỹ gốc Cuba về thăm thân nhân mang theo nhiều thứ. Khác ở đây là những thùng hàng và cả va-li lớn nhỏ gửi theo máy bay đều được quấn ni-lông nhiều lớp. Hỏi ra mới biết làm thế để tránh bị moi móc mất đồ. Sau khi cách mạng thành công, Fidel Castro lên nắm quyền năm 1959, nhiều người Cuba bỏ nước ra đi coi như không bao giờ gặp lại quê hương. Cho đến năm 2009 chính sách của Mỹ mới có thay đổi cho họ được về thăm thân nhân. Tuy nhiên, người Cuba bị hạn chế với số tiền đem theo là 179 Mỹ kim chi tiêu cho mỗi ngày ở đó. Còn thuyền nhân Việt Nam không phải trông ngóng ngày về lâu như thế. Chưa đầy hai thập niên sau biến cố 30-4-1975 nhiều người Việt đã có cơ hội trở về, Hoa Kỳ và Việt Nam đã nối kết bang giao. Trong khi người Cuba đã phải chờ cả nửa thế kỷ. Tôi nghĩ địa chính trị là căn bản cho sự khác biệt trong chính sách của Mỹ. Lúc ở sân bay, đọc bảng đi đến và thấy trong ngày có ba chuyến Miami-Havana. Điều ngạc nhiên là dù Mỹ còn cấm vận, American Airline đã mở tuyến bay vào Havana. Chuyến bay vào Cuba của chúng tôi là một phi cơ bao thuê của hãng World Atlantic, với gần 200 hành khách. Cất cánh lúc 9 giờ sáng. Nửa giờ sau đất nước Cuba hiện ra. Bên dưới là mầu xanh đồng cỏ, thấp thoáng bóng dừa cao, khu dân ở. Xa lộ chỉ vài xe ô-tô chạy, trên đường không thấy xe máy hay xe đạp. Phi cơ đáp xuống sân bay José Martí. Duy nhất một máy bay của hãng American Airline đang đậu, là chuyến khởi hành trước chúng tôi một giờ. Ga quốc tế trông bên ngoài rất nhỏ. Trước khi đến đây tôi mường tượng đất nước này phát triển như Mexico, hay ít ra cũng không thua Việt Nam vì Cuba tuy không quan hệ với Hoa Kỳ nhưng có giao thương với nhiều nước khác. Chạm mặt, tôi cảm nhận Cuba nghèo hơn mình nghĩ. Rời máy bay. Trời gió nhưng hừng hực nóng. Vào trong xếp hàng chờ kiểm tra hộ chiếu, vi-sa. Tôi chưa thấy cảng quốc tế nào nhỏ như ở đây. Nhỏ hơn Nội Bài hai mươi năm về trước. Nhỏ hơn cả sân bay Lomé, Togo mà tôi đặt chân đến cách đây ba mươi năm. Thủ tục di trú rất chậm. Du khách được chụp hình trước khi đóng dấu nhập cảnh. Mỗi người tốn ít nhất 5 phút. Đứng trước tôi là một toán du khảo do tạp chí National Geographic tổ chức.

Bạn đang xem bài viết Ký Sự Trường Sa (Tập 7) / 2023 trên website Samthienha.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!